Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2013

Thói “đỏng đảnh“ của một người hàng ngày vợ đẹp

Ảnh minh họa

Chị không đẹp theo tiêu chí người mẫu, hoa hậu, nhưng vẻ đẹp của chị cũng khiến nhiều người ngơ ngẩn. Một bộ mặt sáng sủa sáng ý, thân hình cân đối, đặc biệt là cặp mắt. Nó trong vắt, nâu hạt dẻ, ánh lên đầy vẻ sắc sảo nhưng cũng rất mực ngây thơ phụ nữ - một thứ “đặc sản” mà đàn ông rất thích.

Anh cũng là đàn ông, nên cố nhiên là anh thích chị. Thích tê mê ngay từ lần gặp trước hết và đặt quyết tâm phải trở nên chồng chị bằng được. Để khi đã thoả mãn rồi, anh mới vỡ mộng…

Chị đẹp và thông minh, được nhiều người khen điều đó nên hoá chị tự mê hoặc mình. Chị cho rằng cõi tục này, ít ai sánh kịp chị cả về tài và sắc. Và hẳn nhiên là chồng chị cũng vậy. Việc anh lấy được chị là niềm may mắn lớn nhất trong đời. Anh cần phải hàm ân chị về điều đó.

“Nữ giới xấu thì không có quà, còn phụ nữ đẹp có quyền bắt nhân tình mà vẫn được chồng yêu”. Không biết chị đã được chứng kiến trường hợp nào đúng như thế chưa, nhưng chị tin như đinh đóng cột là vậy. Chị có bồ, chẳng ai xa lạ, chính là bạn thân của hai vợ chồng. Một người ngày xưa cũng mến mộ chị, nhưng chậm chân hơn anh.

Câu chuyện sảy chân vỡ lở, anh thứ lỗi cho chị, như từng thứ lỗi sao lần thói đỏng đảnh nữ giới của chị. Dung tha mà những tưởng rằng, người nữ giới thông minh như chị sẽ biết rút kinh nghiệm. Nhưng không, chị lại sảy chân lần nữa, cũng với một người bạn khác của anh.

Vợ chồng cãi nhau một trận, chị huỵch toẹt với anh rằng: việc chị - một người vừa đẹp vừa sáng ý lấy anh - một gã đàn ông chả có gì nổi bật, đã là ban ơn cho anh rồi, vậy thì anh phải biết trả cái ơn đó chứ. Bằng việc vẫn yêu chị, kể cả khi bị chị cắm trên đầu vô khối cái sừng.

Anh đưa đơn ly hôn, chị điềm nhiên ký: “Đừng cư xử như một thằng ngốc, kẻo rồi hối không kịp!”

Bố con anh dọn về nhà nội ở, nhường lại cho chị căn nhà để thênh thang với những mối tình của mình. Chỉ vui được một thời gian, rồi chị hiểu cái thênh thang duy nhất mà chị đã có, đã đánh mất - đó là tình anh. Còn lại căn nhà, những mối tình sau này đều chật hẹp đến lạnh lùng, nhỏ bé đến ti tiện. Chúng mau chóng làm cho chị chán, muốn sống lại những ngày xưa chồng vợ.

Lạ một nỗi chẳng ai ủng hộ “kế hoạch quay về” của chị, kể cả anh, đứa con trai duy nhất lẫn gia đình cật ruột của chị. Chị khóc lóc, ca cẩm, dọa tự vẫn, nhưng họ chỉ cười. Vì họ quá hiểu, chị như đứa trẻ cả thèm chóng chán, muốn gì phải đòi bằng được sao đó lại rẻ rúng ném đi.

Anh có mối quan tâm mới, người đàn bà không xinh bằng chị nhưng khôn ngoan hơn chị.


TheoMinh Minh-
Pháp Luật Việt Nam


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét